Chương 3 - Bãi Biển, Nổi Loạn Và Trừng Phạt
Thanh
âm của những đợt sóng biển tràn lên bãi cát cộng hưởng với sự tươi mát từ những
cơn gió mang đến đã phần nào làm hạ nhiệt đi sự căng thẳng đến từ tinh thần và
thể xác mà những người chơi vừa phải trải qua. 153 mỹ nhân, nhiều người trong
số đó chọn đắm mình xuống làn nước biển trong xanh để tẩy rửa chất bẩn trên cơ
thể, phần còn lại chọn cho mình những ly nước trái cây thơm ngát, óng ánh đầy
màu sắc, ngồi trên những chiếc ghế gỗ được che bởi bóng mát của chiếc dù lớn
trò chuyện với nhau, từng người đều khoác một chiếc áo lụa mỏng lên người để
che đi cái nắng, đã được cung cấp sẵn trên bàn từ ban đầu.
“Cheer”
– nhóm 7 cùng một chỗ với nhau tận hưởng không khí chiến thắng, tuy nhiên ở
hiện tại đội chỉ còn lại sáu người, do bốn trong tổng số mười thành viên còn
sót lại đã quyết định rời đi trước đó để gia nhập vào người khác. Băng Băng tất
nhiên cũng không có ý định giữ những kẻ như vậy ở lại đội ngũ, những người còn
lại đều vui vẻ nâng ly. Khi tinh thần đã được thoải mái, mọi người cũng dần thả
lỏng sự cảnh giác, chủ động tâm sự với nhau nhiều hơn, buổi tiệc cũng có sự
xuất hiện của một người tuy lạ mà quen, Tịnh Y.
“Tôi
có thể tham gia cùng các cô được không?” – cô nàng chủ động tiến đến ngỏ lời.
Sau khi tham khảo ý kiến của từng thành viên, dưới sự thống nhất của Cảnh Điềm
và Băng Băng mọi người đều đồng ý cho nàng ta vào nhóm.
“Cảnh
Điềm, tôi nghe nói cô là hacker chuyên nghiệp sao?” Trịnh Sảng cất lời.
“Uhm,
là thật, tuy nhiên tôi chỉ nhận những hợp đồng không dính líu đến những người
vô tội”
“Vậy
tại sao cô lại nhận lời đánh cắp vũ khí bí mật gì đó?”
“Chẳng
phải đã nói rồi sao, đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu, tôi không muốn
phải ngồi tù suốt quãng đời còn lại, vậy còn Dương Tử, cô thì sao? Ai ui…um” –
Cảnh Điềm giật nảy dùng tay bịt chặt lấy miệng vì trứng rung lại hoạt động.
“Tôi
khá giống với Băng Băng, cũng nắm một chức vụ rất cao trong một tập đoàn, phải
rồi, Băng Băng, tôi…uhmmm hmmppp” lần này đến lượt Trịnh Sảng Dương Tử, Lộ Tư
cùng nhau run rẩy.
“Ưm…tôi
nhớ đã từng đọc đâu đó rằng cô đầu tư thua lỗ dẫn đến việc bị tập đoàn BOND sa
thải đúng vậy không?”
Băng
Băng nhẹ gật đầu, nhấp một ngụm nước cam nói: “Lãnh đạo không muốn làm theo kế
hoạch mà tôi đề xuất, hiến đất cho những tổ chức từ thiện để xây trường học và
bệnh viện, cũng như cung cấp tiền hàng tháng để duy trì thế nên bọn họ đã thuê
người đe doạ những khách hàng của tôi. Tất cả kế hoạch đầu tư đều bị đóng băng
hoặc đổ bể, cuối cùng, bọn họ dùng lí do đó để sa thải tôi và từ chối chi trả
khoản nợ kia”
Từng
người trong nhóm cũng dần dần mở lòng, nói ra những bí mật của riêng mình. Theo
đó, Lệ Dĩnh vốn là một nữ cảnh sát, vì phẫn nộ trước hành động biến thái của
cấp trên trong một buổi tiệc tại gia với các nữ cảnh sát khác, muốn làm nhục
bọn họ bằng những ly rượu có pha thuốc, đã nổ súng bắn chết hắn ta rồi bỏ trốn.
Hành động này của cô nàng được các thành viên trong nhóm ủng hộ và tôn trọng.
“Tôi
là một nhà khoa học, vài ngày trước đây tôi vô tình phát hiện ra chủng virus
mới đang lây lan bên ngoài có nguồn gốc từ phòng thí nghiệm, bọn họ yêu cầu tôi
giữ im lặng nếu không sẽ bị uy hiếp đến tính mạng, tối hôm xảy ra chuyện, tôi
thu dọn hành lý bỏ trốn khỏi nơi ở, khi lên taxi thì hít phải khí độc bất
tỉnh.” Lộ Tư cũng bộc bạch tâm sự.
Trịnh
Sảng nói rằng mình lập một công ty ma nhằm mục đích bí mật gửi tiền cho một tổ
chức chuyên cứu trợ người dân, đưa họ rời khỏi chốn địa ngục hiện tại, di
chuyển đến một vùng đất mới an toàn hơn, tươi sáng hơn.
“Tổ
chức đó tên là gì?” Tịnh Y lên tiếng.
“LIGHT,
họ cung cấp cho tôi cái tên đó”
“Cô
là Tiểu Ngư?” Tịnh Y ngạc nhiên.
“Làm
sao cô biết? Cô là…Cecily?”
Tịnh
Y gật đầu, cả hai nhìn nhau một thoáng rồi cùng bật cười vì số phận thật biết
trêu đùa, cả người cung cấp tiền lẫn người hỗ trợ đưa người vượt biên tìm kiếm
một cuộc sống mới đều bị bắt, cùng nhau tham gia trò chơi. Xen lẫn giữa những
lời tâm sự là âm thanh rên rỉ của mọi người.
“Thật
quá đáng, đã cho chúng ta thư giãn, lại không tắt đi thứ quái quỷ này” Đột ngột
trứng rung của Tịnh Y hoạt động cực đại, cô nàng không kiềm chế kịp thời liền
phun một ít sinh tố dừa từ trong miệng lên thẳng bộ ngực căng đầy của Cảnh
Điềm.
“Ưm…tôi
xin lỗi…a ưm” cô nàng run rẩy che lấy hạ bộ.
Cảnh
Điềm ngại ngùng muốn lau đi lập tức bị Băng Băng khống chế, bẻ quặt tay ra sau
trụ kim loại của dù lớn, dùng tốc độ nhanh nhất lấy áo khoác trói lại – “Dùng
chiếc áo khoác bịt miệng ả hacker này lại, nhanh”
“Băng
Băng cô làm gì vậy, cởi trói…om…ummm” – Cảnh Điềm chưa kịp thoát khỏi ma trảo
của đối phương đã bị Lộ Tư dùng áo khoác bịt miệng lại, cột chặt ra sau đầu,
lại bị thêm áo của Lệ Dĩnh bịt kín đôi mắt.
“Hmmpp
ummppp….mpppmmm”
“Nè
sao mọi người lại trói cô ấy” Trịnh Sảng khó hiểu.
“Có
trò chơi, sẽ rất vui đó” Băng Băng ranh mãnh trả lời.
“Trò
chơi gì?”
Băng
Băng không trả lời cô nàng, chỉ nhanh nhẹn cầm lên ly sinh tố dừa của Tịnh Y,
từng muỗng biến thái đổ lên bộ ngực Cảnh Điềm khiến cô nàng giật nảy vì lạnh.
Vẫn chưa hết, Băng Băng bắt đầu dùng lưỡi của mình tham lam liếm lấy lớp sinh
tố đó, một lần nữa làm cho đối phương như bị điện giật.
“Mọi
người nhìn gì đó, có muốn trừng phạt ả hacker phản quốc này không?” Băng Băng
nháy mắt lắc nhẹ ly sinh tố, trong khi Cảnh Điềm bất lực phản kháng.
Những
người khác trong nhóm nhìn lẫn nhau, nở nụ cười đầy sự biến thái, từng người
thay nhau làm cho nạn nhân phải liên tục rên rỉ cũng như van xin dừng lại, cô
nàng không chịu nổi sự kích thích cả trên và dưới cùng một lúc như thế này.
Chuyện mọi người không ngờ đến chính là những việc họ đang làm đều bị một người
chơi để ý và quan sát một cách chăm chú, Tử Di, một nữ quân nhân đã giải ngũ,
mang tội danh giết người chỉ vì một ánh nhìn.
Lúc
sau, Cảnh Điềm nhẹ xoa cổ tay, mặt ửng đỏ nhìn xung quanh, không quên buông ra
những câu trách móc vô thưởng vô phạt. Đột nhiên có tiếng ồn ào, mọi người cùng
nhìn sang phía xa trông thấy một cảnh tượng hỗn loạn. Có khoảng gần 30 cô gái
đang đánh nhau với những người áo đỏ, vì lực lượng chênh lệch 1 so với 3, nên
bọn họ đều nhanh chóng bị những người chơi kia khống chế, dùng áo lụa mỏng trói
chặt tay ra sau lưng, tháo mặt nạ, dùng chiếc áo khác nhét qua miệng cột ra sau
đầu bịt miệng lại, sau đó dí súng điện vào đầu đe doạ, hệt như cách cả nhóm đã
dùng để trói Cảnh Điềm. Biến cố bất ngờ khiến bãi biển mất kiểm soát, cô gái hồ
ly ban đầu phải nhanh chóng xuất hiện cùng với 100 binh lính áo đỏ, 80 người di
chuyển đến khu vực của Cảnh Điềm và những người chơi khác, ra lệnh tất cả phải
quỳ xuống cát đặt hai tay lên đầu, lần lượt từng người đều bị dùng dây gút trói
tay ra sau lưng, bịt miệng bằng băng dính.
“Nè,
chúng tôi không có tham gia…úm…uhmmm” Lộ Tư phản biện nhưng miệng nhanh chóng
bị chặn lại. Trừ 25 người đang nổi loạn, tất cả 128 người khác đều bị khống
chế, quỳ trên cát nhìn về phía xa. Ở nơi đó, cô gái hồ ly tỏ ra thờ ơ trước yêu
cầu được cung cấp thuyền rời khỏi đảo của người cầm đầu cuộc nổi loạn, Tử Di.
“Không
nghe tôi nói gì sao, mau chuẩn bị thuyền và lương thực, nếu không những người
này sẽ chết” Tử Di chĩa súng vào đầu của một cô gái áo đỏ.
“Cô
không bắn được đâu.”
“Đừng
nói nhảm, tôi đã nói là sẽ làm, dù gì ngoài kia tôi cũng đã mang tội giết
người, tôi không ngại giết thêm đâu.”
“Tôi
nói đều là sự thật, khẩu súng đó, chỉ khi được kết nối với chip trong găng tay
của binh lính mới có thể kích hoạt chốt khoá, nếu không tin cô có thể thử”
“Con
khốn” - Tử Di chĩa súng về phía cô gái hồ ly bóp cò, không có bất cứ gì xảy ra,
cô gái hồ ly giơ lên trong tay một chiếc romote, nhẹ ấn nút, 25 người nổi loạn
đều lập tức bị vòng cổ giật bất tỉnh trong thời gian ngắn. 20 binh sĩ tiến đến
cởi trói cho 10 binh sĩ kia, nhưng không phải để giải thoát cho họ, tất cả một
lần nữa bị trói chặt lại bằng dây thừng, dùng ballgag bịt miệng, giải đi, những
người này sẽ bị trừng phạt vì đã để cho người chơi nhìn thấy gương mặt, và đó
là một trong những quy tắc của nơi này.
Những
binh sĩ khác lại bận rộn dựng lên 25 cọc gỗ tròn, đóng vững xuống nền cát, tiếp
đó bọn họ đưa 25 kẻ nổi loạn đến từng vị trí, từ ngực, eo, đùi, cổ tay, cổ chân
đều bị dây thừng trói chặt lại, miệng đeo ballgag có khoá phía sau đầu.
Cô
gái hồ ly lúc này mới lần nữa lên tiếng - “chúng tôi đã cho các cô một bãi biển
để nghỉ ngơi, nhưng những gì chúng tôi nhận được lại là một cuộc nổi loạn, một
bài học sẽ là những gì các cô nên có để ghi nhớ rằng nơi này không phải là vùng
đất không có luật lệ”
25
binh lính di chuyển đến khu vực cọc gỗ, chĩa súng điện về phía những người đang
bị trói chặt vào đó, nhiều người ú ớ lắc đầu xin được tha thứ, nhưng không một
ai tỏ ra thương hại bọn họ. Theo hiệu lệnh của cô gái hồ ly, binh sĩ đồng loạt
nổ súng, những viên đạn đặc biệt ghim vào da thịt phát ra dòng điện, những
người nổi loạn lập tức run rẩy đau đớn, miệng hét lớn nhưng bị ballgag chặn
lại. Từ xa nhóm người của Cảnh Điềm vẫn có thể cảm nhận được sự đau đớn mà Tử
Di cùng đồng bọn đang phải chịu đựng, đợt bắn thứ hai, đợt thứ ba, những âm
thanh đau đớn vẫn vang vọng khắp bãi biển, thẳng đến đợt bắn thứ tư, tất cả mới
một lần nữa bất tỉnh và bị đưa đi.
Cô
gái hồ ly nhìn sang phía 128 người đang quỳ trên cát, trái tim của mọi người
đều nhảy loạn, không biết đối phương muốn làm gì với mình. Cảnh Điềm bỗng hét
lớn dù đang bị bịt miệng, cô nàng ngã vật xuống bãi cát rên rỉ, tay liên tục
vùng vẫy muốn thoát khỏi dây trói, những người xung quanh cũng lần lượt rên rỉ.
128 mỹ nhân lăn lộn trên cát vì khi này trứng rung của họ đang hoạt động cực
đại, không cần nói cũng có thể hiểu đây đơn giản chính là hình phạt cảnh cáo.
“Tận
hưởng 10 phút sắp tới đi, các mỹ nhân” – cô ta đưa remote lại cho một người có
ký hiệu hình vuông trên mặt nạ, dặn dò vài câu sau đó nhanh chóng rời đi.
Cảnh
Điềm nằm trên mặt cát thở dốc, khốn khổ chịu đựng trong suốt 10 phút, quần lót
khi này cũng đã ướt đẫm. Những người áo đỏ mang theo một chiếc kéo cắt bỏ dây
gút, giải thoát cho đôi tay của các nàng, mọi người đều thê thảm đến độ phải di
chuyển từng chút đến khu vệ sinh, vì quá đau nhức vùng hạ bộ, thậm chí nhiều cô
gái còn không buồn cởi bỏ băng keo dán miệng.
Dưới
vòi sen, Cảnh Điềm nhẹ bóc miếng băng dính ném đi, hôm nay mọi người được phát
một chiếc váy ngủ satin xanh dương cùng quần lót, đồng nghĩa chiếc váy không
thể che hết phần ngực và hai hạt đậu chắc chắn sẽ hiện rõ vì không có áo ngực.
Trên đường quay về, tất cả người chơi bị yêu cầu di chuyển sang một lối đi
khác, chính là đi qua nơi giam giữ những người nổi loạn và cả những người thua
cuộc trước đây.
Những
người chơi thua cuộc trước đó đều bị trói tay sau lưng, chân đeo cùm sắt, miệng
nhét ballgag, quỳ dưới sàn nhìn về phía 25 người nổi loạn phía xa, bọn họ bị
trừng phạt theo nhiều cách khác nhau, có người bị bắt quỳ trên hạt gạo, một số
bị trói vào ghế dài, trói luôn phần đầu gối vào đó, lại chèn gạch nhằm nâng
phần cổ chân lên cao khiến họ la hét trong đau đớn, có người lại bị trấn nước,
làm ngạt thở, trong số đó thê thảm nhất phải là Tử Di, cô ta bị trói treo lơ
lửng, hai tay trên cao, bị người dùng roi da quất vào người từ phía sau, phía trước
lại có một người khác đấm vào vùng bụng, nhìn sắc mặt cũng có thể biết được
hình phạt này là kinh khủng đến mức độ nào.
Hành
động này có thể xem như lần thứ hai đám người này cảnh cáo cũng như đe doạ, đàn
áp tinh thần của những người chơi còn sót lại, nếu còn dám có suy nghĩ làm
loạn, đây sẽ là những gì chờ đợi bọn họ. Trở về phòng lớn, từng người im lặng, lần
lượt xếp hàng nhận lấy phần súp và nước uống, không gian im lặng, chỉ có âm
thanh nuốt lấy thức ăn, mọi người cũng trầm mặc, ít trò chuyện hơn, thay vào đó
là tận dụng tối đa thời gian để nghỉ ngơi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét